U23 – Chuyến hành trình cảm xúc

Writer: Người tạo tác

Có lẽ, các bạn cũng như tôi, chưa bao giờ sống trong những ngày như thế. Những ngày cờ đỏ sao vàng rợp trời Hà Nội, thật tiếc cho những người bạn của tôi đang du học xa xứ, có lẽ qua màn ảnh nhỏ cũng chẳng thể nào có thể mang đến cảm xúc chân thật nhất của những ngày này đến với các bạn. Gửi chút tình yêu vào trái bóng, U23 Việt Nam đã làm nên một điều lịch sử, có lẽ sẽ lâu lắm nữa nó mới lại khơi gợi được trong lòng người Việt cái thứ cảm xúc hào hùng như vậy. Có lẽ lâu lắm nữa, dù sau này chúng ta có vô địch SEAGAME hay vô địch châu Á nhưng  bạn có chắc rằng chúng ta sẽ trải qua những giây phút như vậy nữa không? U23, các em mang đến trong lòng toàn thể người dân Việt Nam không phải là chiếc cúp Bạc của giải châu Á, mà các em mang lại cho cả dân tộc mình một chuyến hành trình cảm xúc, và có lẽ, chuyến hành trình này lâu lắm rồi mới tuyệt vời đến thế. Dân ta tự hào lắm, một đất nước còn non trẻ đang trên đà phát triển nhờ các em mà phần nào – dù chỉ là 1 chút thôi, cũng sẽ cảm thấy mình chẳng ngoài cuộc chơi với các cường quốc, nhờ các em mà tôi thấy Việt Nam ta quật cường lắm, chẳng bao giờ chịu từ bỏ dù hy vọng có nhỏ nhoi đến mức nào. Các em mang về cúp Bạc, nhưng với người dân ta, chiếc cúp đó chẳng có ý nghĩa, cái hành trình bất khuất, cái hành trình buồn, lo lắng rồi vỡ òa, những thứ cảm xúc như vỡ tan vào nhau tạo thành một trận cuồng phong trong lòng mỗi người hâm mộ, có những giọt nước mắt đã rơi, có những tiếng cười cao ngất, những tiếng hò reo len lỏi khắp ngóc ngách trên mọi miền Tổ quốc rồi. Đã bao lâu rồi, chúng ta lại hô vang tự hào đến thế 2 tiếng Việt Nam, đã bao lâu rồi chúng ta mới hát vang nhiều thế câu hát: “Việt Nam Hồ Chí Minh”. Đã bao lâu rồi, người dân Việt Nam mới gần nhau đến thế? Đã bao lâu rồi cả dân tộc Việt Nam từ trong nước lẫn ngoài nước mới đồng lòng hướng đến một điều gì đó đến như vậy? Có lẽ tôi sống chưa đủ lâu để có thể trả lời được tất cả những câu hỏi đó

(Tây Sơn, Hà Nội sau trận bán kết gặp Quatar)

Hà Nội, những ngày qua thật lạ, cái Hà Nội vội vàng đâu mất rồi, mà sao những ngày này Hà Nội lại cùng nhau bình tĩnh đến thế? Bình tĩnh – không phải bình yên vì chẳng ngóc ngách nào chúng ta không nghe thấy tiếng kèn, tiếng còi xe inh ỏi, những con phốvắng vẻ nhất thì thi thoảng vẫn vang vọng đâu đó những câu trở thành quá đỗi quen thuộc: Việt Nam – Vô Địch. Hà Nội những ngày này bình tĩnh theo cách riêng của nó, người ta sống chậm lại 1 chút, chậm để sẻ chia, chậm đủ để cô hàng rau vừa bán hàng vừa bình luận về những cú bắt bóng kỳ diệu của em Bùi Tiến Dũng, chậm đủ để các bác xe ôm lúc vắng khách cũng quây quần ngồi xem lại những cú sút cầu vồng của cầu thủ có gương mặt “ngạo nghễ” Quang Hải và chậm cũng đủ để các em học sinh nhỏ tuổi hỏi nhau xem bao giờ có trận đấu tới, để hỏi nhau xem tối qua có đi bão không? Cái Hà Nội này những ngày qua khác quá, khác khi cả Hà Nội màu đông bỗng thành rực lửa, khác khi chẳng ai khó chịu khi tắc đường, khác khi tiếng còi xe không được đáp trả bằng những ánh mắt sắc lẹm. Và Hà Nội thật khác khi tiếng lòng rộn rã những hiên ngang.

Ngọc đuốc đỏ U23 Việt Nam

Viết cho những ngày lịch sử, hôm nay chúng ta đã trải qua những điều tuyệt vời nhất. Giờ đây, ngoài kia các cổ động viên vẫn đang không ngừng tạo nên những tiếng vang báo hiệu sự trở về sau một hành trình đong đầy những cảm xúc. Tôi đã học được nhiều từ các em, tôi thực sự cảm ơn các em đã mang lại cho tôi và cả đất nước Việt Nam những ngày tháng như vậy. U23 à, hãy tận hưởng những phút giây này, các em xứng đáng nhận được điều đó cho lòng quả cảm, cho những cố gắng không ngừng và cho tinh thần quật cường của các em. Có thể chỉ mai kia thôi, thời gian sẽ lại xóa đi nhiều lắm những dư âm của những ngày này, sẽ nhanh thôi, rồi các em hay tất cả người Việt Nam đều trở về với cuộc sống hàng ngày. Nhưng đừng buồn nhé, tôi tin rằng dù thời gian có tàn nhẫn cuốn chiến công của các em dần xa đi, thì mỗi khi khoảnh khắc đó được phát lại trên một kênh truyền thông thôi, thì cảm xúc trong lòng tất cả mọi người dân lại ào về như những miền ký ức thật đẹp. Chuyến hành trình cảm xúc luôn là chuyến hành trình đáng nhớ nhất trong đời phải không các em – tôi tin các em cũng đã được trải qua điều đó trong ngày hôm nay, chuyến hành trình đó chẳng thể mất đi được, chỉ tạm bị quên đi bởi những bộn bề cuộc sống mà thôi? Dù sao đi nữa, hãy cố gắng trên những con đường mình chọn, chỉ cần mình cố gắng hết sức trên chuyến hành trình đó, thì điểm đến chẳng còn là tất cả nữa phải không các em..

Fanzone Mỹ Đình – Trận chung kết U23 Châu Á

Hạnh phúc không phải đích đến, mà là cuộc hành trình chúng ta đi.

 

Xem thêm: Clip tại chảo lửa Mỹ Đình – Chung kết U23 Châu Á (27/1/2018)

 

 

 


Các bài viết được đăng trong Blog là thế giới quan của cá nhân tôi. Các bài viết không nêu lên 1 mệnh đề được khẳng định, một lý thuyết đã được chứng minh hay một điều mà tôi khẳng định là đúng. Chúng chỉ là những chia sẻ một góc nhìn của cá nhân tôi cho mọi người nhằm tìm kiếm những đóng góp để chính bản thân tôi có được thêm những lăng kính mới ngắm nhìn cuộc sống xung quanh theo một cách khác. Các bài viết của tôi hy vọng sẽ mang đến cho các bạn một góc nhìn mới: lạ lẫm hơn, dị biệt hơn của chính bản thân mình! Thân
(Người tạo tác)

 

Khánh Vũ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *