Ngược chiều vun vút

Writer: Người tạo tác

Một chút thôi, hãy nhắm chặt mắt và lắng nghe cuộc sống này bằng trái tim của bạn, vì chỉ những trái tim mới thấu được nhịp đập của nhau.

Hôm rồi, trên đường đi ra địa điểm ăn uống cùng bạn bè, chắc lúc đó khoảng tầm 7h tối gì đó. Trời đang trong giai đoạn ngày hè nên trời tối khá muộn, tôi nhớ lúc đó ánh sáng vẫn chưa tắt hẳn, chỉ chập choạng nhưng cũng đủ để quan sát được dòng người qua lại trên đường. Vì mỗi người đi trên một chiếc xe máy khác nhau nên chúng tôi đi song song – một phần vì đường Nguyễn Trãi khá rộng đủ để việc dàn hàng 2 không ảnh hưởng tới các phương tiện khác lưu thông trên đường, một phần vì chúng tôi muốn đi cạnh để nói chuyện phiếm với nhau. Tất nhiên, chúng tôi đi chậm nên chủ động nép sát vào lề đường bên phải.

Tưởng chừng mọi thứ cứ suôn sẻ như thế đến tận địa điểm ăn, thì từ đâu 1 chiếc xe máy chạy ngược chiều vun vút, sượt qua chúng tôi. Cảm giác chỉ cần yếu tay lái thôi là mọi chuyện đã trở nên nghiêm trọng hơn rất nhiều. Việc này nhiều bạn chắc

thường xuyên gặp tại đất nước này, vì vậy chuyện đáng ra chẳng có gì để nói nếu người đó lúc đi ngang qua không vứt 1 cái nhìn sắc lạnh vào mặt bạn tôi và quát lớn:

“Bật đèn xe lên” rồi rú ga phóng tiếp

Tôi thề là anh ta quát chúng tôi sml luôn. Tôi và anh bạn nhìn anh chàng kia rồi lắc đầu. Nhưng mà, ơ Vãi, chưa bật đèn xe thật. Nhưng nhắc thôi sao phải cáu bẳn, quát tháo. Nhắc thôi là đủ rồi mà phải quát lên, và khiến cho chúng tôi cảm thấy như bị chửi thẳng vào mặt. Vâng, chính xác là như bị chửi.
Bạn tôi đi ko bật đèn xe còn đỡ, ông ta cũng ko bật đèn xe, ko đội mũ và còn đi ngược chiều. Chúng tôi bật đèn xe lên và đi tiếp với tâm trạng bực tức, nhiều người thật kì lạ, họ luôn gây bực dọc cho người khác 1 cách vô lý!

Nhiều người thật kì lạ, họ luôn gây bực dọc cho người khác 1 cách vô lý

Cơn tức giận khởi lên trong chúng tôi được tầm mười mấy giây, rồi chúng bị hòa tan ngay lập tức vào những mẩu chuyện phiếm của 2 đứa.

500m sau …

Chúng tôi đập mặt vào một chốt công an, tốc độ của 2 xe chậm lại. Anh cảnh sát giao thông nhẹ nhàng đi ra giữa đầu xe của 2 chúng tôi, trong tay anh vẫn nắm chặt vũ khí – cây dùi cui màu trắng đen và tư thế anh đã sẵn sàng để dừng xe một trong 2 đứa.

Toét ……. STOP
.
.
.
Anh cảnh sát kia dừng xe người đằng sau 2 xe chúng tôi lại. Và lỗi anh ấy bắt (theo bạn tôi kể – người từng có kinh nghiệm nhiều khi đi trên đường này) là do Không bật đèn xe.

Lỗi khiến người phía sau chúng tôi bị bắt là: KHÔNG BẬT ĐÈN

“Gì cơ, lỗi không bật đèn xe à?”
Chợt như tôi choàng tỉnh, câu chuyện về người đàn ông đi ngược chiều đang lẩn trốn ở một góc nhỏ trong ký ức tôi tự nhiên ào về kéo theo hàng trăm suy nghĩ ập đến với tôi. Tôi bất giác nghĩ về việc nếu chúng tôi không gặp người đàn ông kia và bạn tôi vẫn hồn nhiên đi xe và ko biết mình đang không bật đèn thì chắc chắn chúng tôi đang bị công an giữ lại, đang cố gắng xin xỏ hoặc đang cay đắng chịu phạt. Vậy chẳng phải anh ta vừa giúp chúng tôi hay sao. Chẳng phải chúng tôi đang thiếu mất 1 lời cảm ơn đối với anh ấy hay sao. Hơn nữa, ngẫm lại anh ấy có văng tục với chúng tôi đâu, chỉ là quát chúng tôi với một thái độ lồi lõm thôi!

Tôi nhận ra, cả tôi và bạn tôi đều vừa đánh giá quá nhanh về một người mà chúng tôi thực sự không biết họ là ai,và vì sao họ lại cư xử như vậy. Hơn thế nữa, chúng tôi còn có hành vi tức giận, có những suy nghĩ tồi tệ về một người vừa làm một việc tốt cho chúng tôi sao?

Nếu thực sự suy xét về luật pháp, thì người đàn ông đó đang hành xử sai luật pháp, anh ấy đã không thực hiện đúng luật khi tham gia giao thông và cũng không hiên ngang đứng lên tự chịu trách nhiệm về hành vi đó (quay đầu bỏ chạy ngược chiều). Nhưng trong tâm anh, chẳng phải trong những lúc như vậy vẫn muốn giúp những người khác không mắc phải những sai lầm mà mình phạm phải sao?

Trong cuộc sống này, ai chẳng từng có những lúc như vậy. Guồng quay cuộc sống nhanh quá, khiến chúng ta bị mãi cuốn theo guồng quay vô tận đó mà bỏ đi mất những khoảng lặng để cảm nhận nó.

Đã bao lần bạn chửi thầm trong bụng một người vượt đèn đỏ tạt ngang qua mũi xe mình – Bạn có nghĩ rằng họ đang có người thân bị tai nạn và họ phải đến đó thật nhanh.

Đã bao lần bạn nói thằng bạn thân mình tự nhiên điên dở thế suốt ngày sống ảo – Bạn đã thực sự hiểu nó, hay bạn đang đứng trên góc độ bạn là người như vậy và áp đặt người khác cũng phải như thế?

Đã khi nào bạn cảm thấy tức giận đứa bạn thân của mình không đến đám cưới mình dù chỉ ngó qua – Bạn đã thực sự biết rằng, nó đã từng kể cho tôi nghe về việc gia đình có tang nên muốn điều đó tốt cho bạn

Trong cuộc sống này, ai chẳng từng có những lúc như vậy. Guồng quay cuộc sống nhanh quá, khiến chúng ta bị mãi cuốn theo guồng quay vô tận đó mà bỏ đi mất những khoảng lặng để cảm nhận nó.

Vậy đấy, cuộc sống chúng ta mỗi người đều có một suy nghĩ riêng của chúng ta, vì vậy đừng dùng con mắt trần trụi hay cảm nhận sơ khai để đánh giá về một ai đấy. Ai cũng có quyền để sở hữu 1 góc nhìn riêng về cuộc sống, đừng bắt người khác phải nhìn cuộc sống này theo cách như bạn. Nếu ai cũng nhìn cuộc sống này dưới 1 lăng kính như nhau – thì chẳng phải cuộc sống này thật tẻ nhạt sao. Vì vậy, hãy cứ là bạn thôi, vì bạn được sinh ra đã là duy nhất trên thế giới này, hãy sống một cuộc sống là chính mình và vì người khác. Nếu bạn có nhỡ đi ngược chiều, hãy ngược chiều vun vút!

Một chút thôi, hãy nhắm chặt mắt và lắng nghe cuộc sống này bằng trái tim của bạn, vì chỉ những trái tim mới thấu được nhịp đập của nhau.

https://m.youtube.com/watch?v=a-uQJz8n-Fk

 


Các bài viết được đăng trong Blog là thế giới quan của cá nhân tôi. Các bài viết không nêu lên 1 mệnh đề được khẳng định, một lý thuyết đã được chứng minh hay một điều mà tôi khẳng định là đúng. Chúng chỉ là những chia sẻ một góc nhìn của cá nhân tôi cho mọi người nhằm tìm kiếm những đóng góp để chính bản thân tôi có được thêm những lăng kính mới ngắm nhìn cuộc sống xung quanh theo một cách khác. Các bài viết của tôi hy vọng sẽ mang đến cho các bạn một góc nhìn mới: lạ lẫm hơn, dị biệt hơi của một thằng hâm dở như tôi! Thân
(Người tạo tác)

 

Khánh Vũ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *